Thứ Tư, tháng 8 05, 2015

Trăn Trở



Biết rằng đời là vô thường
Nhưng sao ta vẫn, nhớ thương vô cùng
Nhiều khi buồn bã mông lung
Nghĩ về Cha Mẹ ... não nùng mồ côi...

Nhớ về cái thủa xa xôi
Trong vòng tay Mẹ ... bồi hồi xuyến xao
Tình Mẹ lớn tựa trời cao
Yêu thương đùm bọc... ngọt ngào ấm êm.

Giờ đây cứ mỗi hằng đêm
Thương Cha nhớ Mẹ, ruột mềm quặn đau
Phận con chưa vẹn trước sau
Chưa tròn chữ Hiếu... nát nhàu lệ rơi ...

Con người sống ở trên đời
Đạo Hiếu phải giữ... đừng rời đừng xa
Để khi rời chốn ta bà
Không còn hối tiếc... xót xa U hoài ...!

05.08.2015
HOANGHAI

Thứ Hai, tháng 7 27, 2015

Nỗi Nhớ Đằng Đẵng


Tìm về ký ức năm xưa
Lòng nghe ấm lại, như vừa hôm qua
Thủa ấy... có Mẹ có Cha
Hạnh phúc ấm cúng, cả nhà đều vui...

Chợt nghe buồn tủi ngậm ngùi
Còn đâu năm tháng, ngọt bùi ấm êm
Chỉ còn nỗi nhớ hằng đêm
Trằn trọc đằng đẳng... gối mềm lệ sa...

Mồ côi không Mẹ không Cha
Lòng con buồn nhớ, xót xa não nùng
Nhiều đêm mơ tưởng mông lung
Mong có Cha Mẹ... sống cùng chúng con...

Giờ đây Cha Mẹ chẳng còn
Sinh Lão Bệnh Tử... lối mòn phải đi...
Nhớ thương chẳng mang lại gì
Đời ai tránh khỏi... biệt ly vô thường... !

27.07.2015
HOANGHAI

Thứ Sáu, tháng 7 24, 2015

Tìm Chốn Bình Yên


Ta đi tìm chốn bình yên
Mong có cơ hội, nhân duyên tu hành
Để đời mãi mãi tươi xanh
Tịnh duyên kết hạt... an lành về sau...

Cuộc đời đã nhiều khổ đau
Bôn ba lặn lội, nhuốm màu thời gian
Nhưng còn đầy rẫy gian nan
Chưa được an lạc... chưa tan mây mù.

Lợi danh tham vọng phù du
Mãi mê rượt đuổi... quên tu sửa mình
Nay nhờ ánh sáng bình minh
Soi đường chỉ lối... đẹp xinh vô vàn...

Trú thân giữa chốn trần gian
Sinh Lão Bệnh Tử, hợp tan vô thường
Cầu mong Chư Phật Mười Phương
Giúp con trở gót... về nương tựa Ngài ...

24.07.2015
HOANGHAI

Thứ Hai, tháng 7 20, 2015

Như Một Cuộc Chơi

Đời người như một cuộc chơi
Thắng thua thù hận ... tả tơi lá cành
Sao không dừng lại tu hành
Cho đời thanh thản... an lành cõi Tâm...

Tranh đua dẫn đến sai lầm
Tham quá loá mắt ... sẽ lâm bệnh liều
Nên ta hãy nhớ những điều
Nghèo mà trong sạch... mới tiêu nghiệp trần.

Đó cũng là cách tu thân
Để ta tích đức ... rất cần về sau
Giãi thoát hết nghiệp khổ đau
Tịnh duyên kết hạt ... thắm màu từ bi...

Không còn khổ ải lưu ly
Phước đức tăng trưởng, bởi vì biết tu
Đời không còn áng mây mù
Bốn mùa an lạc ... cho dù bảo giông ...!

20.06.2015
HOANGHAI

Chủ Nhật, tháng 7 19, 2015

Nắng Hè


Tiếng ve sầu rít ngân vang
Râm ran từng đợt, bay sang vọng về
Bao trùm làng xóm đồng quê
In trong trí nhớ... say mê một thời...

Nắng hè trải rộng muôn nơi
Gió lay cánh phượng, nhẹ rơi xoay tròn
Xác phượng rụng đầy lối mòn
Con đường đi học... vẫn còn đâu đây.

Nắng xuyên thủng lá trên cây
Rọi vào mặt đất... chứa đầy xác hoa
Nắng trùm kín khắp mọi nhà
Thiêu đốt cây cỏ... toả ra hương đồng...

Chân trời xa tít mênh mông
Gió xua từng đám mây hồng nhẹ bay
Ven đường từng đám cỏ may
Dường như đang muốn... giang tay níu người...

Hè về gió gọi nắng cười
Biết bao kỷ niệm ... đôi mươi hiện về...

19.07.2015
HOANGHAI

Thứ Sáu, tháng 7 10, 2015

Lối Nhỏ Ngày Xưa


Đường vào cành trúc che ngang
Uốn vòm trước ngõ ... lá vàng rụng rơi
Dường như dẫn lối vào đời
Đó là tổ ấm ... ở nơi quê nhà...

Gió xua lay rụng lá già
Xoay tròn ve vẩy, như là đón ai
Ngõ vào một lối nhỏ dài
Lâu ngày cỏ mọc ... cả hai bên đường.

Đó là nơi chốn yêu thương
In sâu kỷ niệm, tha phương nhớ hoài
Nơi ấy... chỉ một không hai
Dù đi xa vắng ... miệt mài không quên.

Để rồi ta mãi gọi tên
Quê hương ta đó... tạo nên thành đồng
Xứng danh con cháu Lạc Hồng
Tiếp nối truyền thống... giep trồng Từ Bi...

10.07.2015
HOANGHAI

Thứ Tư, tháng 7 08, 2015

Đời Bốn Mùa


Cuộc đời như một giấc mơ
Xuôi theo dòng chảy... trôi bờ phiêu du
Tựa như chiếc lá vàng thu
Hết xanh vàng vọt... mặc dù chưa rơi... !

Lá xanh xanh thắm một thời
Vi vu trước gió, gọi mời xuân sang
Xuân về cây cối rộn ràng
Đơm hoa kết nhuỵ... đỏ vàng xinh tươi.

Hết xuân đến độ nắng cười
Mùa hè thiêu đốt, thân người khô khan
Nắng về vạn vật gian nan
Mặt trời thiêu đốt... tiêu tàn lá hoa.

Thu đến gió thổi là đà
Lá vàng rơi rụng, rời xa thân cành
Cây khô như thể độc hành
Một mình chống chọi... tranh dành trời đông.

Thế rồi từng đợt mưa giông
Báo mùa mưa đến, mà không ngại ngùng
Cây khô gặp nước vẫy vùng
Đâm chồi nẩy lộc... để cùng đơm hoa...!

08.07.2015
HOANGHAI

Thứ Sáu, tháng 7 03, 2015

Ước Muốn Xa Xôi



Trần luân kiếm từng miếng ăn
Kiếp người cực khổ... khó khăn vô vàn
Mong sao trên khắp thế gian
Không còn đói khổ ... chứa chan ân tình...

Thế giới sống trong hoà bình
Yêu thương đùm bọc, đẹp xinh nhân loài
Từ Bi ngự trị miệt mài
Trí tuệ sáng suốt ... đức tài song tu.

Nhà nhà tan hết mây mù
Người người An lạc... cho dù bão giông
Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Gió hoà - mưa thuận... đời không đói nghèo...

Mọi nhà vang tiếng hò reo
Hạnh phúc tràn ngập, suốt theo cuộc đời
Công bằng trải rộng khắp nơi
Muôn người như một, thảnh thơi an nhàn !

02.07.2015
HOANGHAI

Thứ Ba, tháng 6 30, 2015

Nương Tựa


Con nhờ ánh sáng Từ Bi
Soi đường chỉ lối, bước đi vững vàng
Lòng con cảm thấy nhẹ nhàng
Buông lơi tham vọng ... mộng vàng xưa nay...

Cuộc đời đã nhiều đắng cay
Cũng do nghiệp chướng, trả vay sanh tiền
Nay con học sách Thánh hiền
Chợt lòng tĩnh ngộ... nên liền dừng chân.

Từ nay không còn phân vân
Một lòng hướng Phật, Tham Sân chẳng còn
Mong sao vạn sự vuông tròn
Chân tâm pháp tánh... giúp con trưởng thành...

Mai này đến lúc lìa cành
Hồn phách nhẹ nhỏm ... an lành cõi Tây
Phước dư thọ hưởng no đầy
An Nhiên Tự Tại ... vui vầy thiên thu !

30.06.2015
HOANGHAI

Chủ Nhật, tháng 6 28, 2015

VÔ TÌNH TẠO NGHIỆP





.



.     VÔ TÌNH TẠO NGHIỆP

Ngập chìm giữa chốn ba sinh
Rồi đây chẳng biết là mình về đâu ?
Bao năm bôn ba giãi dầu
Giờ đây ngoảnh lại... mái đầu sương pha...

Mưu sinh giữa chốn ta bà
Tạo bao nghiệp chướng, nào ta hay gì
Có duyên giác ngộ từ bi
Mới hay lầm lổi ... Sân Si tạo thành...

Quay gót quyết chí tu hành
Gieo nhân quả tốt, để dành về sau
Cầu mong Phật pháp nhiệm màu
Giải tan nghiệp chướng, khổ đau chẳng còn...

Mai này khuất núi khuất non
Phúc đức để lại cháu con muôn đời
Hồn ta nhẹ bay về trời
Tây Phương Cực Lạc... sáng ngời thiên thu !

28.06.2015
HOANGHAI